Trong lớp tôi, ai cũng yêu quý bạn Bùi Minh Ánh – một cô bạn có nụ cười hiền hậu và đôi mắt sáng long lanh. Bạn ấy không chỉ là một học sinh giỏi, Ánh còn là một tấm gương sáng về “người tốt việc tốt” mà thầy cô hay nhắc đến trong các giờ sinh hoạt lớp.
Có một kỉ niệm về bạn Ánh mà tôi không bao giờ quên. Đó là một buổi chiều tan học, khi cả nhóm đang thảo luận về một bài toán khó trong buổi học ngày hôm nay, thì chúng tôi thấy bạn Ánh đang dắt một bà cụ bán vé số qua đường. Gió mùa đông thổi mạnh, làm xấp vé số trên tay bà cụ bay khắp nơi. Nhìn thấy vậy Ánh không chần chừ ngồi xuống nhặt hết tất cả số vé đã bị bay. Sau khi thu dọn xong, bạn ấy còn ân cần hỏi han và dùng số tiền ăn sáng của mình để mua ủng hộ bà cụ bán vé số-những tờ vé số cuối cùng để bà về nghỉ ngơi. Nhìn gương mặt khắc khổ của bà lão vì xúc động và nắm tay cảm ơn Ánh một cách trìu mến. Tôi cũng cảm thấy xúc động trước tình cảnh đó.
Những việc làm tốt, đáng học hỏi của Ánh không chỉ dừng lại ở đó. Ở lớp, Ánh luôn là người tích cực giúp đỡ những bạn học yếu, nhẫn nại giảng giải từng bài tập khó mà các bạn không làm được. Khi giảng bài Ánh không tỏ ra khó chịu với các bạn. Ánh cũng là người thường xuyên ở lại sau giờ học để nhặt rác và kê lại bàn ghế thẳng hàng. Những việc làm của bạn ấy, tuy nhỏ bé nhưng lại là một tấm gương sáng cho các bạn khác noi theo và học tập.
Ánh đã giúp tôi hiểu ra rằng, lòng tốt không phải là điều gì quá xa vời, mà nó hiện hữu ngay trong những cử chỉ quan tâm, chia sẻ những việc tốt bình dị hàng ngày. Ánh chính là một “đóa hoa thơm” trong vườn người tốt của trường tôi. Nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự tử tế và tình yêu thương giữa người với người.